Lần này, lại nghe một câu chuyện.
Qủy nữ kể với chúng tôi, cô ấy tới nơi này cũng phải muốn hại người, cũng không phải làm muốn làm chuyện ác, chẳng qua là cô ấy tới đây để tìm một người.
Mà người kia, thật ra cô ấy cũng không biết là ai, chỉ mới gặp mặt có một lần. Nhưng cô ấy đã gặp người kia từ hai mươi năm trước.
Tôi và Nam Cung Phi Yến bốn mắt nhìn nhau, có ai tìm người như này sao? Cái gì về người ta cũng không biết, chỉ nhìn mặt có một lần, biển người mênh mông biết tìm ở đâu?
Qủy nữ kể rằng, khoảng chục năm trước, cô ấy cũng là học sinh của trường này, hơn nữa còn sống trong khu này. Lúc đó ở nhà vệ sinh tầng 1 bị đồn có người nhìn trộm, rất nhiều người sợ hãi không dám đi, nhưng cô gan lớn, không sợ, muốn bắt tên rình trộm đó cho mọi người thấy. Vì vậy, vào một buổi tối, cô giả vờ đi tắm một mình, nhưng thực tế đã chuẩn bị sẵn một cây gậy, chờ bắt kẻ xấu.
Sau khi trời tối, cô mở vòi hoa sen giả vờ đi tắm, lại lo lắng nhìn ra ngoài cửa sổ. Qua một lúc, cô đột nhiên cảm thấy tinh thần có chút mơ hồ, nên vội vàng rửa mặt bằng nước lạnh, sau đó mở mắt ra nhìn, thì ngoài cửa sổ đã xuất hiện một bóng đen mông lung, quả nhiên có người nhìn lén ở bên ngoài.
Cô cầm gậy đánh về phía cửa sổ, nhưng không ngờ một tia sáng lóe lên, khiến cho cô hoa mắt, lập tức sau đó toàn thân cô vô lực. Cây gậy rơi xuống đất, khi cô mở mắt ra, thì thấy mình ngồi dựa trên tường, đối diện là một người đàn ông rất đẹp trai.
Lúc này cô mới nhận ra quần áo trên người mình không biết đã biến mất từ lúc nào. Bên cạnh là tiếng nước chảy ào ào, sương mù bao trùm xung quanh, bóng dáng của nam nhân kia ở phía trước, nhưng chỉ lẳng lặng nhìn cô, dường như không muốn làm gì cô.
Tim cô bỗng đập thình thịch, đây là lần đầu tiên cô trần truồng trước mặt một người đàn ông, cô đỏ cả mặt, xấu hổ không chịu nổi, muốn che đậy cơ thể mình, nhưng cả người cô không có một chút sức lực nào cả, cả người như bị một cỗ lực lượng kỳ lạ trói buộc, hoàn toàn vô lực.
Ánh mắt của nam nhân kia không chút nào kiêng kị đặt trên người cô ước chừng mấy phút. Cuối cùng anh ta mỉm cười với cô, sau đó chậm rãi lùi về phía sau, chỉ một bước anh ta đã bước vào trong bóng tối vô tận phía sau và biến mất.
Nhưng lúc này trong lòng cô bỗng xuất hiện một ý nghĩ kỳ quái, cô đột nhiên muốn nam nhân kia ở lại một lúc nữa, cho dù có nhìn cô, hoặc để cô gặp lại người đàn ông kia một lần nữa. Bởi vì, bởi vì, người đàn ông kia thực sự quá đẹp trai, đôi mắt của anh ta giống như có ma lực vậy, có thể xuyên thấu con người và tâm trí của cô.
Nhưng cuối cùng thì anh ta cũng đã rời đi, toàn bộ quá trình, hai người không nói gì, chỉ yên lặng nhìn nhau như vậy. Nhưng sau khi cô đã hoàn hồn lại, mặc quần áo tử tế chạy về ký túc xá, cô mới phát hiện mình dường như đã yêu người đàn ông kia.
Đêm hôm đó, là lần đầu tiên cô mất ngủ, mỗi khi nhắm mắt lại là trong đầu cô lại hiện lên khuôn mặt và nụ cười tà khí của người đàn ông kia, không có chút cố kỳ nào, đôi mắt càn rỡ. Mặc dù trông hư như vậy, nhưng cô lại không có cách nào xóa bỏ hình ảnh của người đàn ông kia ra khỏi tâm trí mình.
Cô như bị ma nhập vậy, liên tiếp mấy ngày cô luôn lén chạy đến đó tắm, hơn nữa cô còn to gan cởi quần áo. Cô muốn chờ người đàn ông kia xuất hiện lần nữa, giống như lần trước vậy, đột ngột xuất hiện, sau đó cùng anh ta rời đi.
Dù anh ta có là yêu ma hay là quỷ quái gì cũng không quan trọng.
Nhưng từ sau lần đó, cô không thể thấy người đàn ông ấy nữa, bởi vì mấy ngày sau đó, trường học liền thông báo đóng cửa chỗ đó. Một ổ khóa vô tình đã cắt đứt tất cả mộng tưởng của cô.
Sau đó, người đàn ông kia cũng không bao giờ xuất hiện nữa.
Rất nhanh sau đó cô bị bệnh, bệnh rất nặng, cô cảm thấy hồn phách của mình như đã đi cùng người đàn ông đêm đó vậy.
Sau đó, cô được người nhà đưa về, và chỉ trong ba tháng cô liền qua đời.
Cô ấy nói với chúng tôi, cho đến tận khi cô ấy còn một ý thức cuối cùng thì trong đầu vẫn hiện lên hình ảnh của người đàn ông kia, cô muốn đưa tay ra giữ lấy, nhưng cuối cùng không thể như mong muốn.
Nói tới đây, quỷ nữ rơi lệ đầy mặt, còn tôi nghe xong thì đầu óc mơ hồ, nhìn Nam Cung Phi Yến, hiển nhiên cô ấy cũng mơ hồ. Rốt cuộc là người đàn ông có mị lực như thế nào mới có thể khiến thần hồn cô ấy điên đảo như vậy, thậm chí đến hai mươi năm sau khi chết vẫn không quên chứ?
Mấu chốt là người đàn ông kia rõ ràng không phải nhân loại, nhưng anh ta sẽ là ai cơ chứ?
Thật ra khi cô ấy kể chuyện của mình, trong lòng tôi cũng xuất hiện một bóng dáng phù hợp với miêu tả của cô ấy. Ngược lại, Y Thắng rất phù hợp với hình tượng người cuồng rình trộm trong câu chuyện.
Đầu tiên họ đều rất đẹp, ách, điểm này tôi cũng vừa nghĩ đến. Trước kia tôi cũng không chú ý tới, suy nghĩ kĩ một chút, Y Thắng cũng là một người ưa nhìn. Đặc biệt, trên mặt anh ta thường mang nụ cười xấu xa, còn biết sử dụng phép thuật, ra vào không dấu vết, muốn khống chế năng lực hành động của một nữ sinh thì rất dễ dàng.
Chỉ là, tuổi tác có chút không đúng. Cô ấy nói đây là chuyện của mười năm trước, khi đó Y Thắng chắc cũng ngang ngửa với tôi, vẫn còn là một đứa trẻ, cùng lắm là mười mấy tuổi, không thể nào có công phu mê người như vậy, có thể khiến cho đại tỷ quỷ nữ này sống sờ sờ bị bệnh tương tư hành hạ đến chết đi?
Hơn nữa, nếu anh ta mới mười mấy tuổi đã đi nhìn trộm phòng tắm của nữ sinh cũng thật là xấu xa. Dù gì cũng là một yếm thắng sư xuất sắc, nếu nói như vậy, thì thật là quá mất mặt, còn làm nhục danh tiếng giới tu đạo nữa.
- Vậy vì sao mười năm sau cô mới quay trở lại đây? Tại sao trước đây không tới tìm anh ta? Trước khi chết cô cũng không biết anh ta là ai, sau khi chết cũng không biết sao?
Nam Cung Phi Yến hỏi quỷ nữ, đồng thời đây cũng là nghi ngờ trong lòng tôi.
- Không, không phải mười năm sau tôi mới đến. Thực tế, tôi đã đến đây từ năm năm trước, bởi vì tôi đã trở về nhà. Ở những giây phút cuối cùng, tôi dường như nghe được anh ấy nói chuyện với tôi trong bóng tối. Anh ấy nói năm năm sẽ đến một lần, nếu như tôi muốn gặp anh ấy, có thể trở về nơi này, có duyên thì sẽ gặp nhau. Nhưng lần trước tôi không tìm được anh ấy, cho nên, lần này lại…
Sau khi nữ quỷ kia nói xong lời này, tôi gần như đã xác định được, kẻ biến thái đột nhập vào nhà tắm nữ kia, chắc chắn là Y Thắng!
Bởi vì trước kia Phúc Duyên Trai Chủ cũng từng nói một câu, anh ta nói, Y Thắng đến từ một môn phái cổ xưa ở Nam Cương, cứ mỗi năm năm sẽ nhập thế một lần, tính như vậy, mưới năm trước Y Thắng đã chạy đến đây nhìn trộm, sau đó rời đi, năm năm, mười năm. Lần này chẳng phải vừa vặn phù hợp sao?
Tôi xua tay, cắt đứt ký ức của quỷ nữ, nói với cô ấy:
- Nếu là như vậy, xin lỗi, tôi phải nói trước với cô, năm nay cô đã tới trễ, người cô muốn gặp, đã ở đây hơn nửa năm trước, còn bây giờ, đã rời đi rồi.
Qủy nữ sửng sốt:
- Cậu, cậu đã gặp anh ấy?
Tôi sờ cằm nói:
- Nếu như hai chúng ta đang nói đến cùng một người, thì tôi đã gặp anh ta, hơn nữa không chỉ là một lần, nhưng mà cô cũng không cần quan tâm chuyện đó, tôi phải nói trước, chuyện quá khứ đã quá, cô định làm gì thì đi làm cái đó đi.
Dứt lời, tôi quay sang hỏi Tiểu Bạch:
- Vừa rồi cậu cũng vì câu chuyện này của cô ấy mà cảm động, muốn để cô ấy đi?
Tiểu Bạch gãi đầu:
- Ừ…
Tôi thở dài, lắc đầu nói:
- Thế giới này thật đúng là chuyện gì cũng có thể xảy ra, một nam nhân muốn đi rình trộm con gái nhà người ta, người bị nam nhân rình trộm kia nhìn thấy cơ thể. Nhưng vì người rình trộm kia quá đẹp mắt, khí chất mê người, vậy nên liền tương tư thành bệnh, chết cũng không quên, ai, Tiểu Bạch, cậu thật sự cảm thấy chuyện này rất cảm động sao?
Tiểu Bạch sững sờ:
- Chẳng lẽ, không phải sao…
Tôi lắc đầu nói:
- Theo như những gì tôi biết về anh ta, anh ta không phải là kẻ rảnh rỗi đi nhìn trộm người khác, chứ đừng nói là đi làm phép mê hoặc nữ sinh. Tôi cảm thấy, anh ta làm như vậy, rất có thể là có mục đích, nhưng còn chưa kịp thực hiện đã thất bại cho nên cuối cùng chỉ có một người đáng thương xui xẻo vẫn cố giữ gìn ước định…
Qủy nữ kia bị những điều tôi nói làm cho đầu óc mơ hồ, Nam Cung Phi Yến cau mày nói:
- Vậy như cậu nói thì mười năm trước Y Thắng chạy đến đây, làm ra chuyện như vậy, là vì cái gì chứ?
Tôi cười khổ nói:
- Chị gái, chị hỏi tôi, tôi phải đi hỏi ai đây? Chờ đi, tôi tin tưởng, sớm muộn gì mọi chuyện cũng sẽ sáng tỏ… Nhưng mà, chị gái này, bây giờ cô vẫn muốn tiếp tục tắm… Sau đó chờ anh ta sao?
- Tôi, tôi cũng không biết…
Cô ấy lẩm bẩm, trong mắt đầy chán nản cùng thất vọng, sau đó chợt sáng lên, nói:
- Đúng rồi, anh ấy từng cho tôi một tín vật, anh ấy nói, có cái này, tôi có thể tìm được anh ấy…
Vừa nói, cô ấy liền vội vội vàng vàng từ trên người lấy ra một món đồ…
Sử dụng phím mũi tên (hoặc A / D) để trở về chapter trước hoặc tới chapter tiếp theo